Welcome to Vietnamese Sea - Chào mừng độc giả đến với biển Việt-Nam

 

 

Chiến lược bảo vệ tổ quốc chống rợ hán xâm lăng 3

1, 2, 3, 4

Chính trị được xây dựng trên tương quan lực lượng. Những tư tưởng không mùi vị chiến đấu, sợ chiến tranh, lẩn tránh ánh sáng của lưỡi lê đều không phải là những tư tưởng có khả năng điều khiển xã hội
PROUDHON

(Không rõ tác giả, Trần Đại Việt bổ túc một số đoạn)
...

Tưởng cũng nên nhắc lại rằng:
Trên tờ báo The Washington Times số ra ngày 19/4/2001 có đăng nguyên một trang thư của ông Howard Phillips – PRESIDENT THE CONSERVATIVE CAUCUS FOUNDATION – gởi Tổng Thống Bush một bản phúc trình tập trung vào vấn đề thực tế về TàuĐỏ (Red China) sẽ ảnh hưởng đến nền an ninh và quốc phòng tương lai của Hoa Kỳ. Bản phúc trình nầy có tựa đề: “ADDRESSING THE INCREASE OF COMMUNIST CHINA’ S WAR FIGHTING CAPABILITIES” với trên 30 đề tài nóng bỏng. (The conservative Caucus Foundation, Inc. 450 Maple Avenue East. Vienna, VA 22180).
Ông Michael Scroccaro – Giám đốc Sterling Communication – có viết bài bình luận COMMENTARY: CHINA SIGNALS WAR, WILL THE WORLD LEARN FROM HISTORY? Với phần mở đầu là lời phát biểu của ông Rudolph Giuliani nói ngày 27/1/2003 như sau: “Năm 1930, HITLER nói cho chúng ta biết những tham vọng của ông ta. Nhưng, chúng ta phớt lờ đi từ năm nầy qua năm khác. Năm 1990, khủng bố cho chúng ta biết ý đồ của chúng và chúng ta cũng phớt lờ.”
Và trong phần kết luận, ông Michael Scroccaro đặt câu hỏi: “Tại sao phương Tây đang tiếp tục làm ngơ trước những tín hiệu và bài học của lịch sử nữa chăng? Có phải vì những tin tức từ trong Tàulục địa không rõ ràng, không đủ sức thuyết phục để chúng ta lưu tâm sao? (So, why is the West ignoring the signs and lessons of history yet again? Could it be that news out of China is not clear or compelling enough to grasp our attention?).
CHIẾN LƯỢC “PHÁT TRIỂN HÒA BÌNH” CỦA HỒ CẨM ĐÀO: NÓI MỘT ĐÀNG LÀM MỘT NẺO.
Hai thập niên trước, Đặng Tiểu Bình đã cảnh giác các nhà lãnh đạo Bắc Kinh, những tên kế thừa sự nghiệp của ông ta với 3 nguyên tắc để xây dựng lực lượng chờ thời cơ:
-BẤT DƯƠNG KỲ (Chớ phất lá cờ của mình)
-BẤT ĐƯƠNG ĐẦU (Đừng dính vào tranh chấp)
-THAO QUANG DƯỠNG HUY (Dấu năng lực và chờ đợi thời gian)
Những nguyên tắc chiến lược của họ Đặng đã gây tranh luận trong nội bộ Đảng CS Tàuvề vấn đề đối ngoại, vì nó phải đòi hỏi phải một thời gian khá dài. Nhưng, Giang Trạch Dâng là người đã phá vỡ nguyên tắc nầy và đã gây căng thẳng giữa cộng đồng quốc tế và đặc biệt là Hoa Kỳ. Họ Giang vì nôn nóng, muốn đốt giai đoạn, đòi hỏi cộng đồng quốc tế phải xem Trung Cộng như một cường quốc trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương ít ra trong lúc nầy và sẽ thay thế Hoa Kỳ trong vị trí siêu cường lãnh đạo thế giới vào thế kỷ thứ 21. Những tín hiệu chiến tranh ồn ào gởi đến Hoa Kỳ và khống chế Biển Đông và Châu Á Thái Bình Dương được Đảng CS Tàuchủ quan, đánh giá cao như một sự “trổi dậy” của Tàu ,“tiếp sinh khí” (revitalization) để làm cho Tàu“trẻ lại” (revitalization).
Nói theo dịch lý, Giang Trạch Dâng đã lâm vào thế “Kháng long hữu hối”. Con rồng bay quá cao chỉ còn chờ có nước rơi xuống đất thành con rồng đất. Nói theo ngôn từ Thiers: “Làm chánh trị không thành công quá mức” (En politique, il ne faut pas trop réussir). Nếu không đủ khả năng và tài thao lược thì chẳng khác vì con rồng non mà đã cuộn mình bay lên cao, vượt quá khả năng của nó. Hitler là một thí dụ điển hình. Thất bại của ông ta là kết quả của những thắng lợi quá nhanh của ông. Sự lớn mạnh của Hitler như sự trổi dậy nhanh chóng của một cây trứng cá, tàn tuy rậm rạp, nhưng chỉ có rễ chùm bám tràn lan trên mặt đất và thiếu rễ cái để bám sâu trong lòng đất để chống lại những cơn giông bão vì Trung Cộng còn phải đối diện với nhiều nan đề trong nước như vấn đề chủng tộc, sự giàu nghèo giữa giai cấp lãnh đạo và giai cấp công, nông dân, giữa thành thị với nông thôn và nhất là sự tranh giành quyền lực trong nội bộ Đãng CS Tàu ... Hitler chỉ biết thừa thắng xông lên phía trước, mà không biết củng cố những thắng lợi vừa đoạt được, nên đã lâm vào thế “kháng long hưu hối”. Lối gào thét của Hitler dọa nạt chỉ thắng lợi thời gian đầu, về sau bị cả thế giới thù ghét.
Nếu như cuộc đời chánh trị của Đặng Tiểu Bình mang một vết nhơ là ra lệnh điều động xe thiết giáp, đàn áp đẩm máu phong trào sinh viên xuống đường đòi dân chủ ở Thiên An Môn vào tháng 6/1989 thì sự nghiệp chánh trị của Giang Trạch Dân cũng mang ba vết nhơ:
- Trước khi xảy ra vụ thảm sát Thiên An Môn, họ Giang đã tích cực ủng hộ chánh quyền và đã bí mật trao cho Đặng Tiểu Bình một lá thư với nội dung: yêu cầu phải có “biện pháp đúng đắn”  để triệt hạ nhóm sinh viên học sinh tiến bộ; nếu không, thì sẽ đưa quốc gia vào cơn biến loạn.
- Lợi dụng Đảng CS Tàu , họ Giang dùng tất cả mọi thủ đoạn tàn bạo, dã man với tất cả xảo thuật tuyên truyền để phát động chánh sách khủng bố toàn diện, đàn áp Pháp Luân Công từ năm 1999 kéo dài cho đến tận bây giờ... Các học viên Pháp Luân Công đã bị tra tấn, đánh đập cho đến chết, bị đưa đến các bệnh tâm thần và bị cưỡng hiếp. Nhiều nạn nhân bị mổ sống để lấy nội tạng bán trên thị trường chợ đen.
- Giang Trạch Dân và Lý Bằng phải trả lời về tội ác chống nhân loại đối với dân tộc Tây Tạng.
Chủ nghĩa CS Tàudưới triều đại Giang Trạch Dân dưới cái nhìn thiếu thiện cảm của Cộng Đồng Thế Giới vì bản chất độc tài, tàn bạo, sắt máu của CHỦ NGHĨA CS Tàu= CHỦ NGHĨA THỰC DÂN + PHÁT XÍT và bị thế giới lên án là xuất cảng tội ác sang Phi Châu, Trung Đông, Pakistan... Đặc biệt tại lục địa đen Phi Châu nơi có một nửa dân số sống trong nghèo khổ.  
Vì thế, Hồ Cẩm Đào cần phải tân trang bộ mặt của Đảng CS Tàu . Bằng thái độ khiêm cung hòa nhã, ông ta đã đặt tên cho chiến lược mới của Tàulà “PHÁT TRIỂN HÒA BÌNH” (Peaceful Development).
Hồ Cẩm Đào đã gởi tín hiệu hòa bình đến Cộng Đồng Thế Giới là Đảng CS Tàutránh lập lại những kinh nghiệm trong quá khứ của những cường quốc lúc bấy giờ là Đức Quốc Xã và Nhật Bản đã gây nên Thế Chiến thứ II? Nhưng sự thật, Hồ Cẩm Đào nói một đàng làm một nẽo, cũng ồn ào và tham vọng không kém gì Hitler trước đây. Sở dĩ Hitler thất bại vì phạm vào lỗi “Quan dĩnh tự cầu khẩu thực” (hãy đo miệng mà nuốt mồi). Tuy rằng lúc đó lực lượng chính trị và quân sự của Đức Quốc Xã chưa đủ để thực hiện tham vọng của y. Nhưng, Hitler không biết tự lượng sức mà tung hoành. Chung quanh những chiến thắng dồn dập lúc ban đầu là những nguy biến đang rình rập, làm Thế Chiến Thứ II bùng nổ. Hitler như con trăn quấn và nuốt được con heo rừng, chính lúc đó là lúc con trăn yếu nhất. Nhật vào Tàuthật dễ dàng với chiến thắng như chẻ tre lúc ban đầu, nhưng rồi chính Nhật sa lầy ở đó. Hồ Cẩm Đào kế thừa tham vọng khống chế biển Đông của những tên lãnh tiền nhiệm và chắc chắn không chống thì chầy, con rồng Tàusẽ chết đuối tại biển Đông vì lổi “không biết đo miệng mà nuốt mồi”, tham vọng của Trung Cộng thì quá lớn mà khả năng còn rất hạn chế.
SÁCH LƯỢC KHỐNG CHẾ TOÀN BỘ  BIỂN ĐÔNG VÀ ĐÔNG NAM Á CHÂU CỦA TRUNG CỘNG:
Biển Đông là một biển phụ của Thái Bình Dương, rộng khoảng 3,5 triệu km2. Bao bọc Biển Đông gồm các quốc gia: Trung Cộng, Việt Nam, Philippines, Indonesia, Malaysia, Singapore, Brunei, Thai Lan, Kampuchea và Đài Loan. Biển Đông có hàng trăm quần đảo lớn nhỏ, giàu tài nguyên dầu hỏa, khoáng sản và thủy sản...
Biển Đông còn là một vị trí chiến lược quan trọng bậc nhất ở Châu Á nói chung và Đông Nam Á nói riêng, một tuyến hàng hải quốc tế quan trọng giữa Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương, đặc biệt là eo biển Malacca vào Ấn Độ Dương, nó ảnh hưởng trực tiếp đến nền kinh tế của khoảng 300 triệu dân cư tại các quốc gia kể trên. Vì thế, Biển Đông đã trở thành đầu mối tranh chấp chủ quyền rất căng thẳng từ khi Trung Cộng tuyên bố về chủ quyền với biển Đông.
Tại buổi hội thảo quốc tế về Biển Đông tại Hà Nội từ ngày 26/ 11/ 2009 vừa qua, Trung Cộng có yêu sách chủ quyền lớn nhất với 80% diện tích trong 3,5 triệu km2 thông qua đường LƯỠI BÒ hay chử U chín đoạn với ý đồ khống chế toàn bộ biển Đông, đã bị một số học giả phê phán là KHÔNG CÓ CƠ SỞ PHÁP LÝ (xin tóm tắt):
GS MARK J. VALENCIA (Mỹ): Tuyên Bố của Trung Cộng về chủ quyền với Biển Đông rất mập mờ, không giải thích rõ ràng, thực ra đường CHỮ U đó là gì?
GS RAMSES AMER (Thụy Điển): Về mặt tư liệu, Trung Cộng dù có chuẩn bị tốt hơn. Nhưng, thềm lục địa thì không thể chỉ căn cứ trên văn bản mà là THỰC ĐỊA. Dù Trung Cộng có tuyên bố bao nhiêu vùng biển thuộc chủ quyền của mình thì đó cũng chỉ LỜI TUYÊN BỐ. Ông cho rằng: Chính các học giả Trung Cộng cũng không am tường thực sự đường lưỡi bò thể hiện điều gì.
GS LOKSHIN G. MIKHAILOVICH (Nga): Trung Cộng muốn biến Biển Đông thành hồ của Trung Cộng là KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN ĐƯỢC. Rõ ràng, quan điểm của họ là hết sức thiếu nghiêm túc, chỉ mang tính tuyên truyền hơn là dựa trên cơ sở pháp lý. Chánh sách BA KHÔNG của Trung Cộng:
-Nói KHÔNG với Quốc Tế Hóa vấn đề Biển Đông.
-Nói KHÔNG với đối thoại đa phương.
-Nói KHÔNG với bất kỳ cơ quan thứ ba nào can dự giải quyết v/đ Biển Đông.
Chánh sách đối ngoại ba không nầy, khiến cho xung đột Biển Đông không có hướng giải quyết. Điều nầy làm nước Nga lo ngại vì nước Nga cũng có lợi ích ở Biển Đông, vì là thành viên của khu vực lớn hơn là Châu Á - Thái Bình Dương nên chúng tôi muốn khu vực ổn định và hòa bình, bảo đảm tự do thông thương, vận chuyển và an ninh khu vực.
GS IAN TOWNSED GAULT (Canada): Các nước không cần phải lo ngại về đường lưỡi bò, vì khi Trung Cộng phê chuẩn CÔNG ƯỚC LUẬT BIỂN của LHQ (UNCLOS) và đường lưỡi bò đó trở nên VÔ GIÁ TRỊ, vì theo công ước chủ quyền quốc gia được tính từ đường cơ sở ven biển vươn ra bao nhiêu hải lý đã được quy định rõ. Hơn nữa, đường lưỡi bò mà Trung Cộng vẽ KHÔNG ĐƯỢC GIỚI LUẬT GIA CÔNG NHẬN. UNCLOS là một văn bản hiện đại. Một khi phê chuẩn có nghĩa là Trung Cộng phải từ bỏ việc đòi hỏi chủ quyền trong đường lưỡi bò.
NAZERY KHALID (Mã Lai): Từ góc độ pháp lý, yêu sách của Trung Cộng không phù hợp với bất kỳ quy định nào của UNCLOS.
TƯỚNG DANIEL SCHAEFFER (Pháp): Trong các bản đồ của Trung Cộng có in đường 9 đoạn nầy và họ luôn bảo vệ những gì mà nước nầy đã yêu sách chủ quyền Biển Đông trong khu vực bao quanh bởi 9 đoạn nầy. Cho đến nay, chánh quyền Trung Cộng chưa bao giờ đưa ra bất kỳ văn bản pháp lý chính thức nào khi tuyên bố chủ quyền của Trung Cộng ở khu vực được khoanh vùng bởi 9 đoạn nầy. Vì thế bản đồ nầy HOÀN TOÀN KHÔNG HỢP LỆ.
GIÁO SƯ JI GUOXING thuộc ĐẠI HỌC JIAOTONG (Thượng Hải) trình bày quan điểm của Trung Cộng diễn ra theo 3 phương hướng:
-Tranh chấp chủ quyền trên các hòn đảo.
-Xác nhận vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa.
-Quyền tự do hàng hải.
Theo GS Ji, Trung Cộng đã nhiều lần khẳng định với các nước trung khu vực rằng: họ sẽ tôn trọng quyền tự do và an toàn hàng hải qua Biển Đông như Nhật, Hàn Quốc và nhất là Hoa Kỳ trước sự gia tăng mạnh mẽ sức mạnh hải quân của Trung Cộng.
Rõ ràng, đây chỉ là chiến thuật “MỘT BƯỚC LÙI HAI BƯỚC TIẾN” trong chiến lược dài hạn của Trung Cộng. Chiến lược đó rất rõ, Trung Cộng không bao giờ từ bỏ mộng làm bá chủ Biển Đông, ban đầu gián tiếp về sau trực tiếp, mặc dù đường lưỡi bò vô giá trị đối với UNCLOS.
HAI TUYẾN PHÒNG THỦ CỦA TRUNG CỘNG TRÊN BIỂN ĐÔNG:
Trung Cộng không che đậy kế hoạch thiết lập hai vòng đai phòng thủ đảo biển, bao gồm toàn bộ Biển Đông và khu vực Đông Nam Á:
VÒNG THỨ NHẤT: Chạy từ Đài Loan qua quần đảo Trường Sa tới Singapore ở cuối bán đảo Malaysia, trong đó có các đảo nhỏ thuộc Nhật Bản, Okinawa, Philippines và Brunei. Bắc Kinh nói sẽ giành quyền kiểm soát vào năm 2010 (gần rồi, nhắm làm nổi không hay chỉ đánh võ mồm?)
VÒNG THỨ HAI: mở rộng đến tận Australia. Bắc Kinh nói sẽ giành quyền kiểm soát vào năm 2040. (liệu chế độ Cộng sản Tàucó còn tồn tại đến năm 2040 để thực hiện tham vọng nầy?)
Theo Trương Thiệu Trung, - Giám đốc cơ quan Giáo dục Khoa học và Kỷ thuật Quân Sự thuộc Học viện Quốc Phòng - phát biểu rằng: 
ĐÔNG NAM Á:  Philippines, vịnh Cam Ranh của Việt Nam và eo biển Malacca đi qua Singapore tạo thành một tam giác chiến lược và các quốc gia nằm trong phòng thủ thứ nhất mang ý nghĩa địa lý chánh trị quan trọng vì eo biển Malacca ảnh hưởng đến sự sống còn và phát triển của Trung Cộng.
ĐÔNG BẮC Á: bao gồm  Đài Loan, Nhật Bản và Nam Hàn cũng không kém phần quan trọng. Cả hai tam giác chiến lược nầy đều chế ngự cửa ngõ ra vào Thái Bình Dương và là địa bàn quan tâm chủ chốt của Hoa Kỳ. Cùng với Nhật Bản luôn coi Thái Bình Dương là sân chơi riêng của họ và không muốn thấy Trung Cộng vươn ra khỏi vòng đai phòng thủ thứ nhất.
GS Trương nhận định rằng: Quan hệ Hoa Kỳ và Tàu tuy phát triển mạnh và tích cực trong các lĩnh vực chánh trị, kinh tế, ngoại giao, nhưng trong lãnh vực quân sự, Hoa Kỳ không hề thay đổi lập trường. Sự ganh đua giữa Hoa Kỳ và Tàu về quân sự vẫn còn đó.
Tóm lại, Hoa kỳ tin chắc rằng một số dữ kiện về khả năng quân sự, những vũ khí mới hiện đại... của Trung Cộng được thổi phồng lên trở thành con “ngáo ộp” để hù dọa các nước nhược tiểu trong khu vực Đông Nam Á đặc biệt đối với VN. Với chánh trị người ta không thể quên thủ đoạn nầy: “Deception is a major weapon of the enemy” (Lừa dối là vũ khí chính yếu của địch). Chính Hoa Kỳ đã bị một cú lừa ngoạn mục của Liên Xô trước đây:
Năm 1952, Liên Xô thao diễn quân đội, mời các đại biểu Tây Phương đến dự. Liên Xô cho trình diễn loại oanh tạc cơ khổng lồ BISONS. Lúc đó, Liên Xô chỉ có 9 chiếc, nhưng cho làm giả tới 50 chiếc và dùng gián điệp bắn tin là sang năm 1954 là LX sẽ có tới 500 chiếc BISONS. Hoa Kỳ phát hoảng, Quốc Hội bàn cãi đả kích chánh phủ. Vì vậy, chánh phủ Hoa Kỳ vội vàng cho cấp tốc sản xuất loại oanh tạc cơ chiến lược khổng lồ B52 đã sử dụng trong chiến tranh Việt Nam trước đây. Sau khi biết Hoa Kỳ bị mắc lừa. Liên Xô bỏ kế hoạch sản xuất Bisons, dồn mọi nổ lực vào việc nghiên cứu hỏa tiển không gian. Vì vậy, năm 1961. Liên Xô đã phóng thành công phi thuyền VOSTOK 1, đưa phi hành gia YURI GAGARIN  lên quỷ đạo trái đất trước Hoa Kỳ.
BÀI HỌC VỀ TINH THẦN DÂN TỘC CỦA INDONESIA:
Chỉ một tuần, trước khi Hạ viện Indonesia sửa đổi “LUẬT THỦY SẢN” cho phép tàu tuần tra khai hỏa và đánh chìm các tàu đánh cá nước ngoài, đánh bắt hải sản trái phép trong vùng biển của Indonesia. Tàu hải quân Indonesia đã nã đạn vào một tàu đánh cá của TRUNG CỘNG, gây tử thương cho một thủy thủ và 2 người khác trên tàu bị thương. Trước đó, chánh phủ Indonesia cũng đã bắt giữ 8 tàu đánh cá và 75 ngư dân, khiến cho bọn CS Bắc Kinh phải chánh thức lên tiếng, đòi trả tự do cho những ngư dân nầy. Phía Indonesia khẳng định các tàu đánh cá nầy hoạt động trong khu vực ĐẶC QUYỀN KINH TẾ của Indonesia trên Biển Đông. Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Cộng lên tiếng rằng: “Chúng tôi không hài lòng với chánh quyền Indonesia và đòi hỏi chánh quyền Indonesia thả ngay các ngư phủ và trả lại các tàu đánh cá.”
BÀI HỌC VỀ TINH THẦN DÂN TỘC CỦA PHILIPPINES:
Ngay sau khi Trung Cộng tự ý ra lệnh cấm đánh bắt cá ngay trong vùng lãnh hải của Việt Nam trong thời điểm từ 16/5 đến 1/8/2009 vừa qua đã khiến cho ngư dân vùng biển VN ở Khánh Hòa, Quảng Nam, Phú Yên vô cùng phẩn nộ, nhất là khi Trung Cộng bác bỏ đề nghị của VN van xin Trung Cộng bãi bỏ lệnh cấm đánh bắt cá hàng năm. Nhưng, người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Trung Cộng, tên Tần Cương còn ngang ngược tuyên bố đây là vấn đề “KHÔNG THỂ TRANH CÃI”.
Cách đây 10 năm, đối với Philippines, Trung Cộng cũng ra lệnh cấm ngư dân Philippines đánh bắt cá trên Biển Đông trong vòng 2 tháng. Và ngay lập tức, chánh phủ Philippines phản ứng quyết liệt rằng: “Lệnh cấm nầy của Trung Cộng hoàn toàn không có hiệu lực đối với ngư dân Philippines”. Bộ Trưởng Quốc Phòng Philippines lúc đó, cũng đã nhấn mạnh rằng: “Chúng tôi đánh bắt cá trong vùng lãnh hải của chúng tôi. Họ (Trung Cộng) mới chính là người xâm phạm lãnh hải của chúng tôi.” Trong quá trình lịch sử, Hải Quân Philippines cũng có nhiều thành tích trong việc đánh đuổi tàu đánh cá Trung Cộng ra khỏi vùng Đặc Quyền Kinh Tế của Philippines.
Tinh thần dân tộc của Indonesia và Philippines là những nước có nền Tự Do - Dân Chủ cao, đã động viên được lòng yêu nước vô bờ bến của cả dân tộc, quyết tâm bảo vệ chủ quyền quốc gia, làm tham vọng bành trướng, bá quyền Biển Đông của Trung Cộng phải chùn bước. Thật đáng khâm phục! Mong rằng, đây cũng là những bài học khôn, rất đáng giá cho bọn CS Hà Nội suy ngẫm...     
Một dân tộc chỉ có sinh mệnh chính trị thật sự, khi nào tự nó với cái nhu yếu sống còn mà nhận thức ai là kẻ thù, tùy theo tình trạng thực tiễn mà nó phải đương đầu....Nếu dân tộc ấy phải chấp nhận kẻ thù do một thế lực ngoại bang chỉ định, để chiến đấu hay không chiến đấu, thì dân tộc ấy không còn là một dân tộc còn quyền tự do chính trị nữa, nó đã bị cuốn hút vào một hệ thống chính trị khác rồi.
Carl Schmitt
THỜI THẾ MỚI, PHƯƠNG PHÁP ĐẤU TRANH MỚI ĐỂ BẢO VỆ TỔ QUỐC:
Tại Việt Nam hiện nay, phong trào vận động quần chúng thay hình đổi dạng từ “Vận động Tôn Giáo”, kết hợp với phong trào “Vận động Dân Oan khiếu kiện”, biến thành phong trào “Vận động người Việt Nam yêu Tổ Quốc” đang trổi dậy mãnh liệt và cuồng nhiệt trong lòng Dân Tộc, đặc biệt ở giới trí thức, sinh viên học sinh trước sự hưng vong của đất nước. Bạo quyền CS Hà Nội suy yếu vì không còn nội lực Dân Tộc, chỉ biết dùng bạo lực đàn áp các phong trào vận động quần chúng. Bạo quyền càng ra sức đàn áp, phong trào càng phất lên dữ dội. Sở dĩ, phong trào vận động quần chúng càng ngày càng lớn mạnh là vì quần chúng muốn thay đổi chế độ XHCN vì nó bóp chết tự do của con người và bần cùng hóa xã hội và nhất là sự bất lực của bọn lảnh đạo CS Hà Nội quá thua thiệt trước sự chèn ép quá đáng của bọn côn đồ, tham lam, hiếu chiến Trung Cộng có nguy cơ mất nước.
Phân tách tình hình chính trị hiện nay tại Việt Nam đã xuất hiện hai thế đấu tranh chánh trị, quan hệ mật thiết và ảnh hưởng lẫn nhau:
TIỂU THỂ CHÁNH TRỊ (micropolitique):
  Là sự kết hợp của khối người Việt Nam yêu nước tại hải ngoại (chớ không yêu XHCN) và các phong trào vận động quần chúng tự phát ở trong nước, đang đấu tranh trực diện quyết liệt với bộ máy đàn áp dã man, tàn bạo của bọn Thái thú CS Hà Nội, đang từng bước bán đứng Tổ quốc cho bọn CS Bắc Kinh, rước voi về dày xéo mả tổ ở Cao Nguyên Trung Phần Việt Nam qua dự án cho Trung Cộng khai thác BAUXITE. Và những cuộc đấu tranh tự phát nầy cũng mong muốn tập đoàn lãnh đạo Hà Nội sớm thức tỉnh, đứng về phía dân tộc để cùng nhau chống giặc ngoại xâm Trung Cộng. Cuộc đấu tranh trực diện của các phong trào quần chúng đối với Đảng và nhà nước CSVN chỉ là tiểu thể chánh trị, có thể giải quyết bằng đường lối hòa bình, tránh đổ máu vô ích chỉ có lợi cho bọn Rợ Hán Cộng.
ĐẠI THỂ CHÁNH TRỊ (macropolitique):
Những người lãnh đạo Đảng CSVN hiện nay không có con đường lựa chọn nào khác hơn là PHẢI ĐỨNG VỀ PHÍA TỔ QUỐC & DÂN TỘC càng sớm càng tốt để làm “Đại Thể Chánh Trị” là tiếp nối sự ngiệp của tổ tiên, chống lại kẻ thù truyền kiếp từ phương Bắc để giữ vững nền ĐỘC LẬP DÂN TỘC và BẢO VỆ SỰ TOÀN VẸN LÃNH THỔ TỔ QUỐC mà tổ tiên chúng ta phải duy trì bằng máu từ thế hệ nầy sang thế hệ khác, hàng hàng lớp lớp người nằm xuống, hàng hàng lớp lớp người đứng lên theo gương tiền nhân ra tiền tuyến giữ nước.
SỐ PHẬN CỦA QĐNDVN VÀ NHỮNG TÊN THÁI THÚ CS HÀ NỘI, TAY SAI CỦA BỌN CS BẮC KINH:
SỐ PHẬN CỦA QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM:
Mỗi chế độ chánh trị đều có quân đội riêng của nó (une armée pour sa politique). Người lính tự vẽ nên chân dung của chế độ. Quân đội Nhân Dân vốn thường tự hào nào là “Thành đồng bảo vệ Tổ Quốc”, “khó khăn nào cũng vượt qua”, “kẻ thù nào cũng đánh thắng”...Có thể nào QĐND có truyền thống tốt đẹp như thế lại tự làm ô uế thanh danh của mình, khi hạ mình đi bằng bốn cẳng như lũ chó săn công an, mật vụ hung dữ, muối mặt làm công cụ cho bọn Thái thú CS Hà Nội dùng để đàn áp dã man và vô cùng tàn bạo đối với nhân dân? Đã đến lúc người lính Quân Đội Nhân Dân phải thức tỉnh, trả lời dứt khoát với chế độ XHCN kinh dị, ngoại lai vong bản rằng: “QĐNDVN LÀ THÀNH ĐỒNG BẢO VỆ TỔ QUỐC, CHỚ KHÔNG PHẢI BẢO VỆ BỌN THÁI THÚ CS HÀ NỘI, MỘT LŨ BƯNG BÔ CHO RỢ HÁN”.
Nếu người lính QĐNDVN không dám đứng lên làm nhiệm vụ đó ngày hôm nay, thì sau nầy, người lính QĐNDVN sẽ trở thành những tên lính xung kích cho Rợ Hán, các bạn sẽ đi mở đường cho chủ nghĩa bành trướng của Tàu Cộng xuống vùng ĐÔNG NAM Á CHÂU. Bọn Cộng Sản Bắc Kinh thâm độc sẽ mượn tay quân đội THÁI LAN, MÃ LAI, NAM DƯƠNG... tiêu diệt các bạn dùm cho chúng, các bạn sẽ chiến đấu đơn độc, không được tiếp vũ khí, quân trang, quân dụng, lương thực... các bạn không chết vì bom đạn của quân đội bản xứ thì cũng chết vì đói lạnh, lúc đó các bạn có hối thì đã muộn. Các bạn sẽ chết bỏ thây xứ người thay cho lính Tàu Cộng, chết càng nhiều càng tốt, bọn Trung Cộng sẽ đem dân Tàu di dân ồ ạt xuống Việt Nam, chiếm tất cả đất đai, nhà cửa, ruộng vườn, tài sản của các bạn. Vợ con của các bạn từ đây sẽ mang họ Địch, họ Tống, họ Tần, họ Hán, họ Tiêu...và sẽ được bọn CS Bắc Kinh đưa vợ con của các bạn vào nhà Thổ lưu động để làm hộ lý cho quân đội viễn chinh Trung Cộng sau nầy. Những thiếu nữ VN còn xuân sắc sẽ bị ép buộc lấy dân Tàu để lai giống; nếu không, sẽ bị triệt sản để hạn chế sinh sản. Cũng giống như dân Tây Tạng, Tân Cương, người dân Việt Nam sẽ trở thành dân tộc thiểu số ngay trên quê hương của chính mình.
SỐ PHẬN CỦA BỌN THÁI THÚ CS HÀ NỘI:
Số phận của bọn THÁI THÚ CS HÀ NỘI như Đổ Mười, Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu, Phan văn Khải, Nông Đức Mạnh, Triết, Dũng, Trọng, Rứa... thì sao? Bọn CS Bắc Kinh có để yên cho quí vị sống an hưởng tuổi già, sống vinh hoa, phú quý trong các biệt thự nguy nga tráng lệ hay không? Câu trả lời khẳng định nhất là KHÔNG. Ngay sau khi quân Trung Cộng tiến chiếm được Hà Nội, gia đình vợ con của quý vị sẽ trở thành con tin, áp lực quý vị đem tất cả hiện kim và hiện vật mà quý vị đã bốc lột,  vơ vét được của nhân dân Việt Nam giao nạp cho bọn CS Bắc Kinh để chuộc mạng: “CỦA THIÊN TRẢ ĐỊA”
Tôi muốn nhắc độc chiêu nầy của người Tàuđể quí vị để thức tỉnh. Đó là chiêu “QUÁ KIỀU TRỪU BẢN” nghĩa đen của nó là “QUA CẦU RỒI PHÁ CẦU”. Số phận của quý vị đã được bọn lãnh đạo CS Bắc Kinh an bài qua “12 CHỮ VÀNG” từ khuya rồi, mà quý vị có hay biết con mẹ gì đâu: “PHI ĐIỂU TẬN LƯƠNG CUNG TÀNG, GIẢO THỎ TỬ CẨU PHANH THÂY” (chim chết cất cung, thỏ chết giết chó). Vã lại, dưới tầm mắt của bọn Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo, quý vị chẳng qua là những tên ngu ngốc PHẢN QUỐC, MÃI QUỐC CẦU VINH, họ chỉ dùng quý vị trong một giai đoạn nhất định nào đó thôi, giống như xài một lũ chó săn trong một mùa săn thú, thì làm sao chúng nó tin dùng được chứ? Uổng sát công thần hầu như là một thứ định luật chính trị tàn nhẫn trong lịch sử cổ kim Tàu . Khi mùa săn đã qua, lũ chó săn sẽ bị phanh thây trước để khỏi phải nuôi dưỡng tốn cơm, đôi khi nó còn phản chủ, cắn lại mình.
Ngay từ đầu, Phạm Lãi đã nhìn thấu ruột gan của Việt vương Câu Tiễn. Vì vậy, khi thành công, Phạm Lãi phải từ quan, tìm cách trốn, đổi tên họ, ngao du ngũ hồ mới sống được đến già. Đường Thái Tôn tuy được dân Tàutôn vinh là vị minh quân, nhưng cũng là tay sát thủ công thần nhiều nhất.
Lưu Bang nổi danh trong lịch sử là người sử dụng chiêu “Quá Kiều Trừu Bản” nhiều nhất. Lúc còn là một tên đình trưởng tầm thường, chuyên đi ăn trộm gà làm kế sinh nhai. Nhưng, đến lấy được thiên hạ, dựng nên cơ nghiệp rồi thì người thứ nhất được lôi ra chém đầu là Hàn Tín, lần lượt đến Bành Việt, Anh Bố. Còn Tiêu Hà, Phàn Khoái, Trần Hi thì bị tống vào ngục chết rũ trong tù. Chỉ có Trương Lương là thức thời, nhanh chân bỏ lên núi tu tiên nên thoát nạn.
Trong lịch sử Tàucận đại, Mao Trạch Đông chưa bao giờ chỉ huy một mặt trận nào cho ra hồn. Những danh tướng như Cao Cương (người sáng lập chiến khu Thiểm Bắc chống với quân Tưởng) Chu Đức, Lâm Bưu, Bành Hoành, Trần Văn, Dương Thượng Côn, La Vinh Hoàng, Bành Đức Hoài (người sáng tạo chiến thuật BIỂN NGƯỜI trong những trận đánh với quân đội Hoa Kỳ tại mặt trận Triều Tiên) đều bị Mao giết sạch, chết thê thảm. Xin kể vài trường hợp điển hình:
•        Ngày 12/11/1969 lúc 6 giờ sáng. LƯU THIẾU KỲ - nguyên Chủ tịch nước CHND Tàu- chết tại nhà lao Khai Phong, tỉnh Hải Nam. Lưu Thiếu Kỳ sống trong nhà lao nầy, hàng ngày bò lết đến khung cửa sắt nhà giam mà nhận một nắm cơm trộn bột mì cứng ngắt, vì hai chân bị nhóm Hồng Vệ Binh đánh gãy lìa từ lâu, bị ung thối có giòi, còn cánh tay mặt bị bẻ lọi lúc Hồng Vệ Binh hỏi cung tại nhà riêng ở Trung Nam Hải, sát bên nhà Mao trong khu vực của các lãnh tụ Đảng CS Tàu .
Trước đó, ngày 18/7/1967. Toàn thể gia đình của Lưu Thiếu Kỳ bị cúp điện nước, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Không ai được đi chợ mua thực phẩm vì nhóm cảnh vệ ngăn cản, nên gia đình Lưu Thiếu Kỳ rất cùng quẫn. Toàn thể gia đình 16 người phải đi múc từng gáo nước dơ bẩn trong những cống rãnh quanh tư dinh mà đem về uống và nấu ăn. Có 4 nhân viên nhà bếp phải tự tử chết.
•        Ngày 18/3/1966, Đại Tướng LA THỤY KHANH - nguyên Tổng Tham Mưu Trưởng QĐCHND Tàu- nhân lúc giữa đêm khuya, ông nhảy từ tầng lầu cao nhất của trại giam để tự tử, nhưng không chết, chỉ bị gãy lìa xương đùi trái, được đưa vào bệnh viện, rồi bị cưa đứt luôn. Đại Tướng La Thụy Khanh bị tàn phế và cấp trên không cho dùng nạng của bệnh viện. Nên ông ta phải dùng một cành cây gãy, lượm được gần cầu tiêu làm gậy chống. Vì vết thương đã bắt đầu mọc xương nhọn đâm vào da thịt. Hàng đêm, Đại tướng La Thụy Khanh la hét vì vết thương hành, những tiếng thét kinh người, dựng tóc gáy. Rồi 7 tuần lễ sau đó, nhóm Hồng Vệ Binh nhét ông vào cái rọ heo, kéo ông ra vận động trường đấu tố. La Thụy Khanh chết vài giờ sau đó, chung quanh cái rọ dán toàn giấy đỏ: “ĐỒ PHẢN QUỐC”.
•        Còn Bành Đức Hoài, người gầy dựng cho Mao Trạch Đông thành một thánh nhân như viết lại lịch sử cho Mao. Lâm Bưu bị truy sát, trên con đường trốn chạy khỏi Tân Cương, phi cơ chở họ Lâm bị bắn hạ và toàn quốc được tuyên truyền, xem họ Lâm là tên phản bội lại Mao Trạch Đông.
Đây cũng là số phận mà bọn lãnh đạo CS Bắc Kinh sẽ dành cho bọn Thái thú CS Hà Nội Mạnh, Triết, Dũng, Trọng, Rứa... để làm tấm gương soi trong nội bộ Đảng CS Tàu : tội “PHẢN QUỐC” sẽ bị trừng trị như thế đó và cái chết thê thảm của quý vị sẽ để xoa dịu nhất thời lòng căm phẩn của dân Việt Nam đối với Đảng và nhà nước CSVN. Bản chất của những tên lãnh đạo Trung Nam Hải vô cùng xảo quyệt và thâm độc, đã đặt quý vị lãnh đạo Đảng CS Hà Nội trong cái thế “CỠI LƯNG CỌP”, tấn thoái lưỡng nan, để dễ điều khiển quý vị như đã từng điều khiển tên HCM trước đây.
Xin kể lại một câu chuyện của Trang Tử để cho quý vị lãnh đạo CS Hà Nội sớm tỉnh ngộ, trước khi quá muộn:
“Có một con heo sắp bị đem đi tế thần, nó sợ quá kêu la ầm ỷ. Người phụ trách việc tế lễ dỗ ngọt nó rằng: “Heo ơi, mày không có gì phải lo lắng kêu la ầm ỷ thế kia. Tao đưa mầy về đây để vỗ béo, mặc sức ăn uống no nê. Trước khi đem mầy đi tế thần, tao  tắm rửa mầy sạch sẽ, mặc cho mầy thứ áo màu sặc sỡ, cắm lên tai mầy hai bông hoa, rồi đặt lên mầy lên bàn sơn son thếp vàng để bốn người kính cẩn khiêng đi.” Con heo bùi tay, khoái quá, ve vẫy cái đuôi vào máng ăn no nê, rồi quay ra ngủ không kêu rên gì nữa.”
Những tên lãnh đạo Trung Nam Hải thừa biết rằng, bọn lãnh đạo CS Hà Nội đang trong thế cùng lực kiệt vì không tạo được sự đoàn kết dân tộc, thống nhất quốc gia, khi mà hệ thống tham nhũng đã trở thành quốc sách, vững chắc như thành đồng từ thượng tầng kiến trúc đến hạ tầng cơ sở. Những tên lãnh đạo chóp bu như Mười, Anh, Phiêu, Khải, Lương, Mạnh, Triết và nhất là Dũng trở thành những tên “tỷ phú đô la”.
Nắm được nhược điểm của bọn cầm quyền Hà Nội phải dựa vào bọn lãnh đạo CS Bắc Kinh để duy quyền lực nên họ được đằng chân lân đằng đầu, đặt bọn CS Hà Nội trước hai đường phải lựa chọn:
•        Theo TRUNG CỘNG: Nước Việt Nam sẽ mất, Đảng CSVN sẽ còn.
•        Theo HOA KỲ: Nước Việt Nam sẽ còn, nhưng Đảng CSVN sẽ mất.
Với quan niệm sai lầm chiến lược đó, nên bọn CS Hà Nội hăm hở đã dứt khoát lựa chọn con đường thứ nhất, đặt quyền lợi Đảng CSVN lên trên quyền lợi Tổ Quốc và Dân Tộc, bán nước cầu vinh để bám lấy quyền lực thống trị, hầu bảo vệ tài sản kết sù lên đến hằng chục tỷ Mỹ kim. Đảng CSVN không ngần ngại hiến đất, dâng biển cho Trung Cộng.
Những tên lãnh đạo Trung Nam Hải ranh ma tiên đoán rằng:
Phát xuất từ những nguyên nhân tồi tệ của chế độ XHCNVN kinh dị hiện nay, khi mà giai cấp công nông dân bị bốc lột tàn tệ bởi chế độ độc tài, độc Đảng hà khắc với luật lệ rừng rú. Chế độ đương thời không đáp ứng được với nguyện vọng của người dân, những thứ tự do căn bản như: tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do đi lại...nhất là khi quần chúng không được chánh quyền thỏa mãn những dục cầu căn bản như được cơm no, áo ấm, con cái được học hành...tức nước sẽ vỡ bờ. Một cuộc CÁCH MẠNG XÃ HỘI (la révolution social) chắc chắn sẽ nổ ra, nó sẽ tấn công thẳng vào những cơ cấu xã hội đó, đã gây biết bao nhiêu tệ đoan làm ung thối xã hội do bạo quyền CS gây nên. Và cuộc cách mạng nầy sẽ được toàn dân hưỡng ứng.
Chừng đó, QĐNDVN sẽ hành động như Quân đội ROMANIA, đứng về phía nhân dân, quay súng chống lại chế độ của tên độc tài khét tiếng NICOLAE CEAUSESCU. Sau 24 năm cầm quyền, Ceausescu bị cáo buộc đã thảm sát hơn 60.000 người dân. Ngày lễ Giáng sinh năm 1989, vợ chồng nhà độc tài Ceausescu và Elena bị xử tử bởi một tiểu đội hành quyết để đền tội ác.
Khi một cuộc mạng xã hội bùng nổ, chắc chắn bọn Thái thú CS Hà Nội sẽ hành động như tên phản thần NGÔ TAM QUẾ đời nhà Minh, dẫn quân Mãn Thanh do Đa Nhỉ Cổn lãnh đạo vào Trung Nguyên để diệt Lý Tự Thành. Nhưng, sau khi Lý Tự Thành thua trận, bỏ chạy trốn. Đa Nhỉ Cổn thừa thế chiếm luôn giang sơn xã tắc Tàuđều lọt vào tay giống Mãn Thanh. Lịch sử sẽ tái diễn tại Việt Nam, bọn CS Bắc Kinh sẽ thừa cơ hội nầy, xua quân Trung Cộng tràn qua biên giới thì Việt Nam sẽ mất chủ quyền và số phận của bọn Thái thú CS Hà Nội kể như đã được an bài qua 12 CHỮ VÀNG như tôi đã trình bày.
ĐẢNG CSVN PHẢI ĐỨNG VỀ PHÍA TỔ QUỐC & DÂN TỘC VÀ TÌM LIÊN MINH CHIẾN LƯỢC ĐỂ TỒN TẠI:
Nhân đọc bài CHIẾN LƯỢC DÀI HẠN CỦA TRUNG CỘNG của GS VLADIMIR KOLOTOV nói chuyện với BBC từ Đại Học Quốc Gia St. Petersburg vào tháng 5/2009. Ông nói rằng: “...Nhưng bây giờ là thời đại toàn cầu hóa, Việt Nam có thể tìm liên minh, vấn đề là tìm ai. Giữa Mỹ và Trung Cộng, cả hai đều nói là “bạn” của Việt Nam. Theo Trung Cộng thì mất chủ quyền, theo Mỹ cũng thế. (nếu theo Nga thì sẽ OK?)
Tôi hoàn toàn không đồng ý với quan điểm của GS Vladimir Kolotov vì theo quan điểm của tôi:
•        Theo TRUNG CỘNG: nước VIỆT NAM sẽ mất. ĐẢNG CSVN sẽ mất mà tánh mạng của những tên Thái thú CS Hà Nội hiện nay, chưa chắc sống còn.
•        Liên minh với HOA KỲ: Nước VIỆT NAM còn. ĐẢNG CSVN sẽ còn tồn tại.
Tôi nói điều nầy có vẻ hơi trái khuáy. Tại sao liên minh với Hoa Kỳ và các nước thuộc khu vực ĐNÁ thì nước Việt Nam còn và Đảng CSVN sẽ còn tồn tại trong lịch sử như một đảng chánh trị, ít ra trong thời điểm nầy. Kinh nghiệm đó đã xảy ra tại Hungary:
Trước sự đấu tranh kiên trì và quyết liệt của các tầng lớp trí thức, sinh viên học sinh, công nhân, nông dân khiến Đảng CS Hungary từng bước thối lui, từng bước nhượng bộ. Ngày 20/8/1988, nhân kỷ niệm ngày lập quốc, Đảng CS Hungary đã phải chấp nhận phục hồi danh dự cho những người bị kết án trong cuộc nổi dậy năm 1956.
Ngày 3/5/1989, chánh quyền cắt điện hàng rào thép trên biên giới giữa Hung và Áo. Năm ngày sau, trùm CS là DÁKÁR bị loại ra khỏi Trung ương Đảng. Cũng trong tháng 6 năm đó, nhân dân Hungary đã giật sập bức tượng Lenine, tiêu biểu cho chế độ CS tại Budapest. Hành động thức thời của đảng CS Hungary là vào ngày 7/9/1989, Đảng CS Hungary đã từ bỏ vai trò độc quyền lãnh đạo, đồng thời giải tán để trở thành Đảng Xã Hội Hungary, chỉ BIẾN THỂ nhưng không GIẢI THỂ.
Tháng 10 năm đó, sau khi giải tán các lực lượng dân, quân tự vệ của đảng, ông MÁTYÁS SZROS được cử làm Tổng Thống lâm thời và tuyên bố CỘNG HÒA HUNGARY ra đời. Đương nhiên, thành quả cách mạng phần lớn là do sự đấu tranh của nhân dân Hungary, nhưng cũng phải kể đến vai trò rất quan trọng của những thành phần yêu nước trong Đảng CS Hungary đang cầm quyền tại đất nước nầy ĐÃ KHÔNG YÊU CẦU SỰ CAN THIỆP CỦA ĐẾ QUỐC LIÊN XÔ VÀO NỘI BỘ HUNGARY lúc bấy giờ.
Bài học Hungary là bài học vô giá để giới lãnh đạo Đảng CS Hà Nội thức tỉnh. Chỉ có một con đường hạ cánh an toàn là ĐỨNG VỀ PHÍA TỔ QUỐC VÀ NHÂN DÂN VIỆT NAM cùng đoàn kết làm ĐẠI THỂ CHÁNH TRỊ lo chống giặc Rợ Hán Cộng. Còn theo HOA KỲ, NHẬT BẢN, ẤN ĐỘ...chỉ là giải pháp tạm thời. Lời dạy của cụ PHAN vẫn còn vang vọng trong tâm thức chúng ta: “VỌNG NGOẠI TẮT TỬ”.
Trước khi tạm chấm dứt bài nầy, xin kể lại một câu chuyện cổ của MẠNH TỬ để thay cho lời kết và để quý vị trong giới lãnh đạo Đảng CSVN suy ngẫm:
VĂN CÔNG nước TỀ hỏi thầy MẠNH TỬ rằng:
- “Nước ĐẰNG ta là nước nhỏ, ở vào khoảng giữa TỀ và SỞ  là hai nước lớn. Kể phận thì phải chiều cả hai nước. Nhưng, kể sức thì không thể chiều được cả hai. Chiều nước Tề chăng? Chiều nước Sở chăng? Ta thực không biết nên nương tựa vào nước nào cho nước ta được yên nhà. Thầy tính hộ cho ta.”
Thầy Mạnh Tử thưa:
- “Phàm mà cứ trông cây vào người thì không thể chắc được. Chiều Tề thì Sở giận. Chiều Sở thì Tề giận; mưu ấy tôi không nghĩ kịp. Xin nói chỉ một cách là TỰ GIỮ LẤY NƯỚC, đào hào cho sâu, đắp thành cho cao, cai trị một cách CỐ KẾT LÒNG DÂN để cùng DÂN giữ nước. Hoặc như có biến cố gì xảy ra, vua liều chết để giữ nước thì chắc dân cũng liều chết để giữ nước, không thể bỏ vua. Thế là dùng cái LÒNG DÂN để giữ lấy nước. TỰ CƯỜNG mà lo toan lấy việc nước. Còn chiều Tề hay Sở thì tôi không thể quyết được.
7.
“Hãy cho đi! Hãy nhường tất cả đi! Rồi bạn sẽ dành được tủi nhục, nghèo đói và làm tên nộ lệ khốn khổ nhất.”
Nhà thơ VOLOSHIN
SÁCH LƯỢC BẢO VỆ BIỂN ĐÔNG CỦA ÔNG LƯU VĂN LỢI: ...
Bài viết trên báo Tuần Việt Nam, đăng ngày 8/ 9/ 2009 với tựa đề: “Dân tộc hóa cuộc đấu tranh giữ chủ quyền biển đảo” của Hoàng Phương. Ông Lưu Văn lợi - nguyên Trưởng ban Biên Giới thuộc Hội Đồng Bộ Trưởng - phát biểu rằng: “Cuộc tranh chấp về Hoàng Sa - Trường Sa chỉ có thể giải quyết trên cơ sở DÂN TỘC HÓA cuộc đấu tranh và QUỐC TẾ HÓA vấn đề tranh chấp”.
Như vậy, lời phát biểu của ông Lưu văn Lợi đang trở thành một sách lược chánh thức của Việt Nam về biển Đông. Sách lược nầy, tạm coi là sách lược “LƯU VĂN LỢI” gồm hai bước song song là:
•        Dân tộc hóa cuộc đấu tranh.
•        Quốc tế hóa vấn đề tranh chấp.
QUỐC TẾ HÓA VẤN ĐỀ TRANH CHẤP:
Theo báo chí trong nước, nồng cốt của dự luật nầy được tổ chức thành các đơn vị gồm dân quân tự vệ cơ động, dân quân tự vệ tại chỗ, dân quân tự vệ binh chủng và cuối cùng mới đi đến tự vệ biển. Nhưng, đại biểu Nguyễn Đăng Trừng kiến nghị sắp xếp lại thứ tự, phải đưa dân quân tự vệ biển lên vị trí đầu tiên trong lực lượng dân quân tự vệ nồng cốt.
Theo đa số Đại Biểu Quốc Hội đều tán thành việc, nâng pháp lệnh về dân quân tự vệ lên thành luật và “Dự Án Luật” sẽ được Quốc Hội biểu quyết thông qua vào ngày 23/11/ 2009. Quốc Hội đề nghị tăng ngân sách cho BQP.
Vì thế, các cấp lãnh đạo Đảng CS Hà Nội đã lần lượt đi du thuyết các cường quốc trên thế giới để mua sắm vũ khí và tìm thế liên minh chiến lược để chuẩn bị chống chủ nghĩa bành trướng, bá quyền Trung Cộng tại biển Đông?
•        Đại Tướng Phùng Quang Thanh - Bộ Trưởng BQP - sang Hoa Kỳ và Pháp từ ngày 10 đến 20/12/2009 để thương lượng mua vũ khí. Tại Hoa kỳ, Tướng Thanh tiếp xúc với TNS Webb và McCain và Bộ Trưởng QP Robert Gates cùng ngày. Sau cuộc viếng thăm Hoa Kỳ, Tướng Thanh tuyên bố tại quốc nội rằng: “Chánh sách ngoại giao và quốc phòng Việt Nam vẫn là độc lập, đa diện, do đó đã tạo ra việc bình thường hóa tương quan giữa Việt Nam và Hoa Kỳ và đẩy mạnh liên hệ kinh tế song phương.”  Và Phó Đô Đốc Jeffrey Wieringa - Chủ tịch Cơ Quan An Ninh Quốc Phòng Hoa Kỳ - đang duyệt xét kế hoạch bán võ khí cho VN và những cơ phận rời để tân trang lại kho vũ khí cũ của QLVNCH bỏ lại sau ngày 30/4/ 1975 như thiết vận xa, trực thăng, phản lực F5...
Tại Pháp, Tướng Thanh ký thỏa hiệp “Hợp tác Quốc Phòng” với Bộ Trưởng Herve Morin. Trong đó, Pháp sẽ giúp VN đào tạo cán bộ ngành Quân Y, bán cho VN phi cơ vận tải quân sự, một số thiết bị thuộc công nghệ quốc phòng và đặc biệt là loại trực thăng võ trang tấn công hiệu “Tiger” do Pháp sản xuất liên doanh với Đức, giá di động từ 35 đến 39 triệu USD một chiếc tùy theo trang bị, hiện được quân đội Pháp xử dụng ở chiến trường Afghanistan. 
•        Thượng tướng Nguyễn Huy Hiệu - Thứ trưởng BQP - sang Nam Hàn thăm viếng xưởng đóng tàu Daewoo và công ty sản xuất trang bị điện tử quốc phòng LIG Next1.
•        Thủ tướng VC Nguyễn Tấn Dũng sang Nga vào ngày 15 và 16/ 12/ 2009 đã ký hợp đồng trị giá 1,8 tỷ USD bao gồm việc đóng 6 tàu ngầm KILO chạy bằng dầu Diesel ít gây tiếng ồn nhất và có trang bị hỏa tiễn Club S hiện đại và các khóa huấn luyện cho thủy thủ đoàn. Xưởng đóng tàu Admiralteiskiye Verfi tại St Peterburg sẽ thực hiện hợp đồng, mỗi năm giao cho VN một chiếc và sẽ hoàn tất hợp đồng vào năm 2015.
Mua 8 chiếc chiến đấu cơ Sukhoi Su - 30MK2 trị giá 600 triệu USD và một số trực thăng Mi 17 và các loại vũ khí khác trị giá 400 triệu USD.
Ngoài ra, Dũng còn nhờ Nga xây dựng nhà máy điện hạt nhân đầu tiên tại Ninh Thuận đã được Quốc Hội bù nhìn thông qua vào tháng 10/2009.
•        Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết sang Ý, Spain và Slovakia.
•        Tổng Bí Thư Đảng Nông Đức Mạnh sang Campuchia.

1, 2, 3, 4

 
 
Flag Counter

biển đông, bien dong